t bao giờ.
- Tớ cũng không biết viết – Nhiên nở nụ cười gian xảo – Hai bạn kia thì sao?
- Tôi cũng không biết. Chưa từng phải viết – Kiệt nhún vai.
- Tớ cũng chẳng khác gì – Hắn cũng hùa theo.
- Các…các em…
Bà hiệu trưởng trợn mắt, tay chỉ vào bọn nó. Nó nhăn mặt, tỏ vẻ khó chịu:
- Cô ơi, chỉ trỏ như thế là rất bất lịch sự đấy.
- Các em…Tôi không cần biết. Nhất định hôm nay các em phải hoàn thành bản tường trình và kiểm điểm nộp cho tôi. Nếu không sẽ có hình phạt khác cho các em.
- Thôi được, có mỗi hai cái bản đó thôi mà, sợ gì đâu chứ.
Nó cầm bút, viết lia lịa. Được vài dòng thì…
- Ai da, viết hỏng rồi. Không được.
Thế là tờ giấy bị vò nát trong tay nó và phi về phía kẻ đối diên – tức là hắn. Hắn trợn mắt lên nhìn nó:
- Cậu…cậu làm cái trò gì thế.
Đưa tay lên che miệng, vẻ mặt hoảng hốt, nó cười cười:
- Lỡ tay. Lỡ tay thôi. Có gì to tát đâu mà. Cậu đâu phải nhỏ mọn đến nỗi chấp nhặt tôi đấy chứ?
- Cậu…
Hắn bực mình nhặt tờ giấy vừa rồi lên, ném qua bên nó. Nó cũng tức khí vo một tờ giấy khác ném vào hắn. Cả hai cứ trong tình trạng…ném qua ném lại như thế cho đến khi…
- Các em dừng ngay cái trò này lại cho tôi – Bà hiệu trưởng quát.
“Bộp”
Một tờ giấy bị vo tròn từ tay nó bay vèo trong không trung, lạc đường và trúng ngay…trán bà hiệu trưởng. Nó vội vã nhảy bổ lại gần, vẻ lo lắng nhưng kì thực đang cười thầm trong lòng bởi đơn giản, tờ giấy vừa rồi là do nó cố ý ném như thế:
- Ây, cô ơi. Em vô ý quá, xin lỗi, xin lỗi cô nha.
- Các em…Lần này không thể tha thứ được nữa.
Bà hiệu trưởng gằn giọng, tưởng trừng như sắp thấy lửa bốc lên rồi. Và cả lũ tụi nó thì được “vinh dự” đứng trên…sân trường ngợp nắng buổi trưa
Nguyên do là thế này, vì đã “lỡ” chọc tức bà hiệu trưởng đáng kính nên bây giờ, cả lũ bị phạt đứng hai tiếng đồng hồ trên sân trường với lực lượng khoảng chục bảo vệ…đứng canh. Vì thế dĩ nhiên, không ai có thể trốn được rồi. Xui xẻo thế nào sân trường hôm nay lại nắng tươi “rạng rỡ” đến mức…chói mắt. Híc, cứ đà này thì nó say nắng mà ngất xỉu mất. Nhưng có điều, hình phạt không dừng lại ở đó. Bà cô quái thai này còn bắt mỗi đứa đội trên đầu một tập sách, kiểu như mấy cô người mẫu luyện tập dáng đi á. Mỗi lần rơi là y như rằng bị bảo vệ đặt thêm lên một quyển sách. Cái trường này quả thực là biết cách hành học sinh mà.
- Du, có thấy nắng không? – Kiệt khều vai nõ, hỏi khẽ.
- Có chứ. Nắng sắp chết rồi đây này.
Nó cằn nhằn, mặt nhăn nhó chẳng khác gì con khỉ. Kiệt mỉm cười, chẳng nói chẳng rằng từ từ bước lên chắn trước mặt nó. Nó giật mình:
- Cậu làm gì thế?
- Cậu không thấy như vậy bớt nắng hơn sao?
- A…
Hiểu rồi. Kiệt nhà ta đang giúp nó che nắng. Nó cảm động, mắt bắt đầu long lanh.
- Thôi đi. Nhìn cậu kìa. Sao mà mít ướt thế không biết.
Nó lừ mắt nhìn hắn. Cái tên phá đám. Người ta đang…cảm xúc dâng trào, tự dưng làm một câu khiến c...