au 15 phút cuốc bộ...
- Oa! Mỏi quá, sắp đến nơi chưa vậy?
Miệng nó không ngừng than vãn. Kiệt đi bên cạnh cũng sắp không chịu nổi. Ai đời đi bộ có 15 phút mà nghe nó kêu than không dưới 30 lần =.=". Hi vọng mau đến cái siêu thị chết tiệt kia đi.
- A! Đến rồi!
Kiệt mừng rơn, hét ầm lên khi nhìn thấy cái tên Siêu Thị Pinzey trước mặt. Thế là xong. Đỡ nghe nó ca thán nữa.
- Oa, là đây sao? Hay quá, vào thôi!
Nó lôi tuột cậu chạy vèo vào trong. Kiệt không kịp phản ứng, nhìn cái mặt nghệt ra đến tội nghiệp. Sao vừa rồi thấy nó uể oải lắm mà. Giờ lạ hí ha hí hửng đến thế?
- Chúng ta bắt đầu chọn từ đâu nhỉ? A! Bánh socola này! Nhìn ngon quá! Cả loại bánh này nữa, nhìn đáng yêu ghê! Oa, kẹo gì vậy? trông xinh quá cơ!
Hiện tại thì có vẻ như nó đang làm việc rất có năng suất. Miệng nói không ngừng, còn tay cũng không ngừng...tiện thể lấy đồ ăn vặt bỏ vào xe đẩy. Mặt Kiệt lúc này chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: méo xệch. Thật hết nói nổi nó rồi. Đến lúc này chắc có lẽ cậu cũng chẳng thể giữ nổi bình tĩnh nữa.
- Lâm Ngọc Du! Chúng ta đi kiếm đồ để nấu chứ không phải là đồ ăn vặt.
Tần suất âm thanh không hề nhỏ đã thu hút sự chú ý của mọi người vào cặp đôi này. Nó giật mình, mắt chớp chớp vô tội nhìn Kiệt. Rồi tiếp theo đó, mắt vẫn nhìn Kiệt, tay thì nhanh nhẹn xếp lại chỗ đồ ăn vặt vừa lấy vào chỗ cũ. Kiệt mềm lòng, đành dịu giọng:
- Được rồi, được rồi. Nếu cậu thích thì cứ lấy. Nhưng lấy vừa phải thôi. Chúng ta dùng làm đồ tráng miệng cũng được.
- Thật không?
- Thật!
- Yeah!!!
Chỉ đợi có thế, nó lập tức lôi hết mấy thức vừa mới trả lại vào xe đẩy. Lại còn lấy thêm một đống đồ nữa. Mặt Kiệt lại một lần nữa rơi vào trạng thái...méo mó. Biết vậy cậu đã không mềm lòng rồi.
Sau gần một tiếng đồng hồ chọn đồ trong siêu thị, Kiệt cùng nó trở về cùng với trên dưới...chục túi đồ lớn =.=.
- Du, như vậy chúng ta vào trường kiểu gì?
- Hả? À thì...chuyển dần dần chắc cũng lọt hết được đống đồ này chứ. - Mặt nó cũng đã méo mó.
- Thôi được. Thử xem sao vậy.
Một hồi chật vật cùng đống đồ. Cuối cùng cả hai đã trót lọt vào trong trường. Nó thì vẫn nhe nhởn. Chỉ khổ thân Kiệt nhà mình thôi, haizzz.
- Ở đây có bếp chứ? - Kiệt vất vả...vác mấy túi đồ vào.
- Ừ có. - Nó gật đầu cái "rụp". - Cái trường này cũng hay ghê. Có đủ mọi thứ. Bên kí túc xá nam cũng vậy chứ?
- Ừ. Cũng đầy đủ cả. Được rồi. Bắt đầu nào. Cậu vào chuẩn bị đồ nấu nướng. Tớ sẽ sắp xếp mấy thứ đồ này vào tủ giúp cậu.
- Được.
Nó lon ta lon ton chạy ngay vào trong bếp. Nhưng chưa đầy 10 phút thì...
"Xoảng xoảng". "Choang". "Keng". Những âm thanh "vui tai" liên tiếp nối đuôi nhau vang lên. Kiệt hốt hoảng chạy vào bếp. Xem chứng cái bếp cũng chưa đến mức kinh khủng như cậu tưởng, nhưng nó còn...hơn thế nữa >.<. Độ chục cái đĩa và bát vỡ tan tành dưới sàn. Đũa, nồi, chảo,...cũng là liệt dưới nền nhà. Nó thì đang chật vật dọn dẹp cái đống đồ vừa bày ra.
- Sao...sao...lại th...