Ánh đèn chuyển sang bên cạnh, lại một đoạn báo, trên đó là vụ bắt cóc giết con tin ngày 13/5 năm ngoái. Đếm đi đếm lại, trên tường có tổng cộng bảy đoạn báo như vậy.
Có một cái bàn ọp ẹp dựa vào tường, trên đó để một tờ báo của tháng trước, vụ án đầu tiên ngày 13/1/2010. Bắt cóc, giết con tin, người bị hại thiệt mạng.
Kỳ lạ là lại có dấu x to màu đỏ gạch héo trên bài báo này, và viết năm ký tự tiếng Anh bằng mực nước màu đỏ "FRAUD"
"Tiếng Anh của tôi...đây nghĩa là gì?" Nhạc Thiều Hoa hỏi.
"Fraud nghĩa là hàng giả, người cắt bài báo này ra có vẻ như muốn nói, vụ giết con tin cuối cùng này là giả mạo, cũng có nghĩa là "số mười ba" của tháng trước là kẻ khác giả mạo"
Thì ra ông anh "mười ba" này chuyển nghề sang làm nghiên cứu sinh." Nhạc Thiều Hoa thở dài.
"Sợ là không chỉ như vậy" Na Lan cẩm một chiếc cặp tóc có hình chuột Minnie của hãng HuDiejie lên hỏi "Có nhớ đây là cái gì ko?"
Nhạc Thiều Hoa thở ra một hơi lạnh nói: "Đây là...chiếc cặp tóc cô bé đeo khi mất tích trong vụ số mười ba hồi tháng mười hay mười một năm ngoái , chẳng lẽ hắn lại là...."
"Hắn có thể là "số mười ba", cũng có thể chỉ là kẻ sùng bái "số mười ba" thôi, nghiên cứu bị tẩu hỏa nhập ma, chiếc cặp tóc này ở cửa hàng chuyên doanh đồ Walt Disney nào đều bán cả."
Trên bàn còn bày bốn bảo bối của thư phòng đã dần xa lạ với văn phòng hiện đại ngày nay, là một cây bút lông đặt nghiêng trên một nghiên mực, trong nghiên mực có ít mực nước màu đỏ, ngòi bút cũng chấm mực đỏ. Na Lan cầm cây bút lên để quan sát tỉ mỉ, nhưng lỡ tay tuột mất.
Nhạc Thiều Hoa lại cầm lên xem, giật mình, khẽ kêu lên một tiếng: "Cán bút là một khúc xương"
Anh đưa đầu bút lông lên mũi ngửi, thấy mùi tanh nồng của máu. Trong nghiên không phải là mực đỏ mà là máu tươi!
Lại gần nghiên mực, một vật hình tròn mỏng manh, đáy thì lồi lõm, chạm vào có cảm giác cũng là xương, Na Lan đã học qua về giải phẫu người cho rằng: "Đây có vẻ là một phần của sọ người."