vô liêm sỉ như thế nhé, bởi… cái anh lúc sáng mà bà đụng phải là Kul boy của cái trường này, biết không hả???”.
“Biết thì để làm gì?” – tôi đáp, hơi lơ đãng, chẳng mấy quan tâm đến việc có những ai nổi tiếng trong trường.
“Ô hay… bà thiểu não nó cũng vừa vừa thôi chứ! Thiên Vũ là người nắm giữ trái tim của hàng loạt những đứa mang giới tính nữ trong vòng bán kính 1km trở lại đây. Và tôi trịnh trọng tuyên bố với bà, rằng anh ấy chính là người mà tôi sẽ quyết tâm theo đuổi. Tôi mơ về Thiên Vũ mỗi đêm, nhớ về anh ấy mỗi ngày, cơ mà sao người được gặp trực tiếp anh ấy lại là bà chứ?”
Tôi nhìn cái điệu bộ của Ngân, cố nhớ lại cái dáng vẻ của gã đó. Trông cũng được, nhưng mà sao Ngân lại tỏ vẻ tiếc nuối như thế? Không lẽ ít có ai thấy được mặt của tên đó sao?
“Tôi sẽ cất giữ thứ này, coi như là kỷ niệm cái ngày thượng đế đã mang đến cho tôi một Thiên Vũ.” –Ngân giả bộ rấm rứt cảm động, nó giữ rịt trong tay cái bảng tên của Kul boy, ngón tay trỏ quệt nước bọt giơ thẳng lên trời tuyên thệ rằng từ này nhất định sẽ toàn tâm toàn ý khiến hắn trở thành bạn trai mình. Chắc gì cái thứ này đã là của cái gã lúc sáng va phải tôi chứ? Tôi lè lưỡi trêu con bạn đang ngồi cạnh mình, cái dáng điệu của nó lúc này có phần nào đó giống hệt tôi lúc thích Duy, chỉ có điều tôi nhút nhát hơn nhiều. Sau Duy, tôi chẳng có hứng thú với bất kỳ một người con trai nào khác, chẳng hiểu sao. Vì thế mà tôi để mặc cho Ngân thao thao bất tuyệt về anh chàng trong mộng của nó.
Tan học. Sân bóng rổ tưởng chừng như mênh mông, nó yên ắng đón nhận từng vạt gió trời mát lạnh. Tôi chọn một dãy ghế ở hàng cao nhất, ngồi xuống, lặng lẽ hướng ánh mắt theo gió. Khoảng không gian rộng rãi nhưng trống trải trước mặt cứ như một vòng xoáy vô hình. Tôi nhớ đến Duy, và thấy cả nụ cười của cậu ấy trong cái vòng xoáy đó. Còn nhớ mùa giải năm trước, tôi cũng đã ngồi ở chính tại hàng ghế này, ngắm nhìn Duy năng nổ lướt trên sân và chờ đợi những ánh mắt đầy yêu thương từ nơi cậu. Sao thế này? Sao mà tim tôi cứ thắt lại, mỗi khi nhắc đến tên cậu ấy. Đã nửa năm rồi, tôi thật quá ngu ngốc khi cứ giữ mãi một hình bóng không còn thuộc về mình.
Những gì còn sót lại về Duy chỉ còn là ngày hôm qua. Giờ đây, tôi chẳng còn lại gì, không Duy, không tình yêu, không một nụ cười và cũng không một ánh mắt.
Rầm. Một thứ gì đó phóng vèo qua, xé không gian, đột ngột hướng thẳng về phía tôi. Giật mình, tôi theo phản xạ né người sang trái. Một trái bóng cam nảy tưng tưng ngay sau lưng cùng lúc cái hàng rào thép gai cũng đang rung lên phần phật. Có kẻ nào đó đã ném trái bóng về phía này. Lại thế nữa, sao hôm nay lại có thể xui xẻo đến mức luôn bị ai đó cắt đứt dòng suy nghĩ bởi một cú bạo lực như vậy chứ? Mà… ai đã ném trái bóng? Tôi cứ nghĩ rằng không còn ai khác ngoài mình ở cái nơi rộng rãi này.
Trong khi ánh mắt đang lướt nhanh qua một lượt với đầy ắp những dấu chấm hỏi đầy khó hiểu, thì tôi đã chạm phải một bóng người duy nhất trên sân. Tên đó đang tiến...