về chỗ tôi, cái dáng nhỏ ở xa khi lại gần thì bỗng trở nên cao lớn. Hắn sở hữu một mái tóc đen, nó bay nhẹ trong gió với một vài vạt nắng chiều dịu dàng ôm ấp lấy từng sợi tóc mềm mại. Chẳng để tôi kịp định thần lại, tên con trai cao lớn đó sượt ngang qua, chẳng nói đến một lời, thản nhiên cúi xuống nhặt lấy trái bóng rổ giờ đã nằm im trên nền xi măng sau dãy ghế.
Đáng lẽ ra sẽ chẳng có gì đáng nói, nếu như hắn không để tôi nhìn thấy tấm lưng rộng với chiếc áo sơ mi thấm ướt mồ hôi của mình. Tôi nhận ra tên này có vài điểm gì đó quen quen, cứ như hắn đã từng xuất hiện trong bộ nhớ của tôi vậy. Bất thình lình, tên đó quay lại, đôi mắt tôi và hắn chạm phải nhau. Khác hoàn toàn với lúc nhìn thấy tấm lưng hắn, lần này bộ nhớ của tôi hoàn toàn không có ý niệm gì về đôi mắt của hắn cả. Một đôi mắt đẹp nhất mà tôi từng biết. Không đen láy như của Duy, nó hơi phảng phất chút xám tro toát lên vẻ kiêu ngạo và bất cần. Đôi mắt đẹp, cũng như con người hắn vậy.
“Cô…” – tên đó bỗng xông tới, khuôn mặt lạnh lùng không vương chút cảm xúc, hắn đột nhiên túm lấy cổ tay tôi: “Trả đây!”. Tôi bất ngờ nhiều hơn là hoảng sợ, mặc dù trông hắn lúc này chẳng khác gì một gã hung thần. Trả gì… là trả cái gì?? Tôi nợ hắn? Xưa nay có bao giờ tôi mượn tiền của một kẻ không quen biết đâu? Im lặng nhưng tỏ vẻ khó hiểu, tôi ngước mắt lên nhìn. “Có nghe không đấy?” – hắn lại tiếp tục cái giọng gằn từng chữ một: “Chính là cô! Trả cái bảng tên cho tôi!”
Bảng tên? À… Thì ra… gã này chính là kẻ va phải tôi hồi sáng. Thảo nào mà nhìn hắn từ đằng sau lại thấy quen như vậy. Đẹp như thế này thì có lẽ đúng là Thiên Vũ thật rồi. Tôi lắc lắc đầu, sau khi đã hiểu ra thì sự việc lại càng trở nên khó giải thích. Bảng tên của hắn tôi đã để cho Thiên Ngân mang về nhà nó làm kỷ niệm, giờ có đòi thì có thánh cũng chẳng lấy được. Vậy nên, mặc kệ cho gã con trai trước mặt mình đang nổi giận, tôi cũng chẳng biết làm gì hơn.
30 giây sau, hắn buông phắt tay tôi ra. Những vết hằn đỏ hoét in đậm trên cổ tay gầy gò, tôi xót xa cho số phận mình sao mà đen đủi. Đã va phải người ta thì chớ, giờ lại còn hách dịch.
Tôi thầm nguyền rủa trong lòng, và có lẽ sẽ rủa cho xói đầu hắn nếu như cái giọng nói trầm với âm vực lạnh lùng đến đáng sợ không vang...
***
“Cái gì? Thiên Vũ bảo bà đem bảng tên trả cho anh ấy?” – Ngân hét to, chỉ thiếu chút nữa là làm thủng cả màng nhĩ của người bên cạnh. Tôi ậm ừ, chẳng muốn giải thích gì thêm. Tự dưng lại dính phải một tên lạ hoắc. Nhìn đồng hồ, đã 7h45’, tôi ngán ngẩm nghĩ đến viễn cảnh phải lê lết ra sân bóng trả cái thứ đáng ghét này cho hắn. Điệu bộ chiều hôm qua đã khẳng định rằng hắn rất có thể sẽ băm vằm tôi ra nếu như không đến đúng hẹn. Nhưng… nếu không trả thì sao?
“Thôi đưa đây, để tôi đi trả.” – Ngân bỗng giật phắt lấy tấm bảng tên tôi đang cầm, nó hí hửng chạy đi ngay mà không kịp để tôi nói một tiếng. Kỳ lạ thật, đứa nào hôm qua còn nằng nặc giữ lấy c...