Nghe xong câu chuyện, Lan tỏ ý rất muốn hợp tác cùng tôi điều tra vụ này. Nàng chạy ngay lên phòng lấy chiếc máy ảnh Canon 3Mpixels (dạo đó là hiện đại lắm rồi các bác ạ) xuống đưa cho tôi và tỏ ý muốn cùng đi với tôi. Tôi hơi băn khoăn vì sợ ba mẹ nàng không cho phép ra khỏi nhà muộn thế này nhưng nàng nói luôn là ba mẹ nàng hiện đang đi công tác nước ngoài, phải 1 tuần nữa mới về. Bây giờ nhà nàng chỉ có nàng và bà osin. Không để tôi kịp do dự nàng chạy ngay lên nhà thay vội bộ quần áo và xuống mở cửa bảo tôi dắt xe ra, cũng may trời lúc này đã tạnh mưa. Tôi đèo nàng quay trở lại nhà Long. Cái cảm giác đèo Lan khiến tôi thấy rất thích thú, dù gì tôi cũng đang được đèo cô gái xinh nhất lớp vào đêm khuya vắng thế này, lãng mạn ra phết đấy chứ. Tôi thấy 2 bàn tay nàng từ từ đặt lên hai vai tôi, có lẽ do tôi phóng nhanh quá nàng sợ ngã chăng. Tại thời điểm đó chưa từng có người yêu, nhưng thi thoảng tôi cũng hay để ý những đôi yêu nhau, khi đèo nhau con gái thường quàng tay ôm eo chàng trai chứ không ai lại bám vào vai thế này.
- Lan này…
- Tr nói gì cơ?
- Sao cậu không … ý tớ là… cậu không ôm vào eo tớ ý
- Thôi… ai nhìn thấy ngại chết.
Đúng là cái giống đàn bà, chỉ lý do lý trấu là giỏi, khuya thế này làm sao gặp được ai quen mà lo.
- Thế cậu bám vào vai tớ thế thì không thấy ngại à?
- Ô kìa, tớ có bám vào vai cậu đâu (?!?)
Tôi bóp phanh xe bất ngờ “kíttttt” làm Lan bổ nhào vào người tôi, tôi xuống xe hỏi lại
- Này đừng đùa nhé, vừa rồi không phải cậu bám vào vai tớ thì ai bám, rõ ràng là…
Nói đến đây thì tôi khựng lại, bây giờ tôi nhớ lại cảm giác đôi bàn tay vừa rồi và chợt hiểu vì sao nó lạnh toát như thế, trời mùa hè thì tay ai chả nóng, làm gì có chuyện lạnh toát thế được. Không nói gì thêm tôi bảo Lan lên xe chúng tôi tiếp tục đi, từ đó đến nhà Long không có gì xảy ra thêm nữa. Đến nơi chúng tôi đã bàn kế hoạch với nhau kỹ lưỡng. Tôi lại gọi cửa và bảo mẹ Long là tôi với lớp trưởng đến để hỏi thăm gia đình đồng thời sẽ đi đến nhà từng học sinh trong lớp để tìm cậu ta. Nhà Long lúc này chỉ còn bác gái thức, ông dượng quí hóa đã đi ngủ từ nãy. Bác gái cứ sụt sùi khóc lóc, bác bảo đã gọi báo công an nhưng họ bảo bao giờ mất tích đúng 48h thì họ mới tiến hành điều tra. Tôi đánh lạc hướng bác bằng cách an ủi bác và hỏi bác có gì ăn không tôi đói quá, bác dẫn tôi vào bếp, lúc đó Lan ngồi ngoài tranh thủ chụp ảnh mọi góc trong phòng khách. Đựoc một lúc chụp xong, Lan lại vào bếp ngồi nói chuyện động viên bác đồng thời lén đưa tôi chiếc máy ảnh và tôi lẻn luôn lên phòng riêng của Long. Lần này mở cửa ra vẫn lại cái cảm giác ớn lạnh đó ùa vào người tôi. Nhìn căn phòng mà bao kỷ niệm của 2 thằng lại ùa về, nhớ đã nhiều đêm 2 thằng 1 thằng nằm đất 1 thằng nằm giường tâm sự đến sáng, lại nhớ lần thằng Long bị con nhỏ lớp dưới từ chối tình cảm, thất tình, tôi sang mang theo chai rượu của bố, 2 thằng lén uống say bí tỉ rồi lăn quay ra ngủ, rồi còn nhiều kỷ niệm lắm. Vậy mà giờ đây lại không biết thằng bạn biệt tích nơi đâu. Gạt mọi ý nghĩ ra để ...