hè nóng mà cảm tưởng tay Tuấn vẫn hơi run run, vẻ mặt rất bất an như đang sợ sệt một điều gì đó mà có thể sắp nói ra với tôi.
- Thế có việc gì mà em phải đến tìm anh thế?
- Dạ… em … em… chuyện em muốn nói với anh liên quan đến chị Lan
Đang bị bế tắc trong việc tìm hiểu vụ việc, nghe thấy Tuấn nói điều này tôi như chết đuối vớ được cọc, ánh mắt sáng lên không giấu được vẻ tò mò cực độ, tôi giục nó kể nhanh và chi tiết cho tôi. Tuấn hít một hơi lấy bình tình và kể bằng một giọng chầm chậm:
- Chả là tối hôm thứ 6 tuần trước, em đang học bài trong phòng, anh biết rồi đấy nhà em thì đối diện bên đường với nhà chị Lan, ngồi ở cửa sổ phòng học tầng 2 của em có thể nhìn sang đường trước cổng nhà chị ý. Tối đó em phải thức khuya để học một bài lịch sử cho giờ kiểm tra 1 tiết hôm sau, đang chuẩn bị đi ngủ thì em nhìn qua cửa sổ thấy anh đạp xe chở chị Lan về …
- Ah uh, hôm đó anh có rủ chị Lan đi … lượn phố một tí cho mát
- Vâng … nhưng… vấn đề là… ngay sau lúc anh vừa đạp xe đi khuất con phố thì có một người lạ phóng xe máy đến trước cổng nhà chị Lan, gọi chị lại và nói gì đó sau đó chị Lan ngồi lên sau xe và 2 người phóng đi mất.
- Em có nhớ người đó đi xe gì không? Biển số bao nhiêu?
- Dream anh ạ, là một chiếc dream, còn biển số thì xa quá em không thể nhìn thấy được, mà thực sự em cũng đâu có chú tâm nhìn biển số, e cũng chỉ nghĩ là một người quen nào đó đến đèo chị ý đi đâu có việc. Hôm sau nghe tin chị bị mất tích em mới hiểu. Anh là người đầu tiên em kể việc này đấy.
Tuấn kể đến đây tôi như thấy lạnh hết xương sống. Xe máy của ông Hải đang đi cũng là một chiếc dream, vậy là đã sáng tỏ vì sao đêm đó tôi về nhà online gọi mà không gặp Lan, gọi đến bà osin thì bảo nàng chưa về. Tôi ngẩn mặt ra suy nghĩ, tưởng như quên mất sự có mặt của Tuấn.
- Em… xin phép anh, em phải về không mẹ em mắng. Em chào anh.
Nói rồi Tuấn leo lên chiếc xe đạp phóng đi mất, bỏ lại tôi miên man theo dòng suy luận của mình. Vậy là lão già khốn khiếp đó đã theo dõi, hắn biết Lan đang điều tra ngôi nhà lão, điều tra vụ thằng Long. Việc lão bắt cóc Lan cốt để hủy tang chứng là chiếc máy ảnh, vậy linh cảm tôi về sự khác lạ trong căn phòng là có thật, giá tôi có lại được những tấm ảnh đó. Trong tôi dấy lên một cảm giác ân hận, dù sao cũng chỉ vì mình đã khiến Lan bị hại, giờ này nàng ở đâu, còn sống hay đã chết. Tôi tự nhủ ngày mai sau khi tan học sẽ qua nhà Long, chắc chắn tôi sẽ theo đuổi vụ này đến cùng.
Sáng hôm sau, những tiết học trôi đi thật chậm, cứ 5 phút tôi lại nhìn đồng hồ một lần, chỉ mong tiếng trống trường để lao ngay đến nhà Long.
Tan học, phi đến nhà Long mà đầu óc tôi vẫn ám ảnh bởi câu chuyện mà Tuấn kể cho mình tối qua. Đến nơi tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy đám đông bu quanh kín cửa lối vào, có cả xe công an và xe cứu thương đỗ bên đường. Tôi dựng vội xe và chạy ra hỏi han thì biết được một tin bất ngờ: ông Hải, dượng thằng Long sáng nay đã treo cổ tự vẫn trong phòng ngủ. Bác Mai đi chợ buổi sáng về gọi cửa phò...