Tôi kéo anh lại, mềm mỏng nói: “Người ta có lẽ nhìn nhầm mà!”
Tiêu Viễn quay đầu lại nhìn tôi, sắc mặt lo lắng, “Em không được tin cậu ta!”
Tôi gật đầu, tôi sẽ không tin anh ta, tôi và anh ta gặp nhau lần đâu, dựa vào cái gì để tin anh ta chứ?
Cái thế giới này ngay cả người bên cạnh cũng không thể tin tưởng được, ai lại đi tin lời nói vô nghĩa của một người xa lạ chứ.
Một nhóm người huyên náo cả buổi, tôi hơi mệt mỏi, muốn chuồn ra ngoài, khổ nỗi, cái túi lại bị Tiêu Viễn giữ chặt, “Đừng nói với anh là ra nhà vệ sinh, em đã dùng cái cớ này để chuồn đi mấy lần rồi!”
“Em ra gọi điện thoại cho mẹ em, ở đây ồn quá, muộn thế này mà em chưa về, mẹ em sẽ lo lắng!”
“Em phải hứa, không được bỏ về! Lát nữa anh đưa em về!” Tiêu Viễn thấp giọng nói.
“Em hứa”.
“Mẹ ạ, đừng đợi con nữa nhé, mẹ ăn cơm một mình đi, con ăn xong rồi về. Bây giờ bụi lớn lắm, lại là giờ tan tầm cao điểm, không bắt xe về được!” Tôi dựa vào bức tường hành lang, bàn chân như không đỡ nổi trọng lượng cơ thể, lưng trượt dọc xuống bờ tường. Đá Grannit lạnh buốt ngấm qua cả quần áo thấm vào người, tôi gục đầu xuống hai đầu gối, từ từ xua tan hơi lạnh trong cơ thể.
Một bàn tay to đặt lên đầu tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, hỏi bằng giọng trầm khàn: “Em dùng dầu gội đầu của hãng nào vậy? Dưỡng tóc thật tốt”.
Tưởng là đến an ủi tôi, lại đi hỏi một câu chẳng vào đâu như thế.
“Đừng có sờ rối lên, tóc tôi quý lắm đấy, sờ hỏng rồi anh không đền được đâu”. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đi ra lại là Chương Ngự.
“Tại sao là anh?”
“Sao không thể là tôi? Em nghĩ là ai?”
“Tiêu Viễn đâu?”
“Đang uống rượu với Chương Sính ở trong đó”.
Tôi xách túi vội vã xuống lầu, lúc này không về còn đợi lúc nào nữa.
“Bên ngoài đang nổi bão cát đấy, không bắt được xe đâu”. Anh ta đứng sau lưng tôi nhắc nhở.
“Thế thì tôi đi bộ về”.
“Có thể thử xem”. Anh ta búng ngón tay, “Em lúc nào cũng khác người”. Cá Mực đáng ghét toàn nói giọng châm chọc.
Bão cát đến thật dữ dội, cát bụi thổi từng cơn trên đường.
Tôi lấy tay bịt mũi và miệng, men theo lề đường đi thẳng. Mắt bị bụi thổi đến nỗi không mở ra được, nước mắt cứ thế trào ra. Thời tiết khỉ gió này thật khó mà chịu đựng.
“Em ơi, cần xe không? 50 tệ một km”. Phía sau là chiếc xe Mer Benz của Chương Ngự đang vẫy chào.
“Hắc quá đấy!”
“Tôi cho em nợ là được chứ gì?” Chương Ngự cười.
Ngồi trong xe của Chương Ngự, tôi mới dám hít thở thoải mái.
Trong mắt hình như có hạt bụi, nước mắt cứ nhòe nhoẹt không thôi.
“Em cứ khóc mãi thế, có phải lo lắng cho tôi ngày mai xuất ngoại bị người nước ngoài bán ...