“Tất nhiên có cá rồi, đều là cá nổi tiếng của vùng nhiệt đới đấy”. Anh ta vênh mặt tự hào.
“Sao tôi lại không nhìn thấy?”
“Ngoài cái sofa nhà tôi ra, em còn nhìn thấy cái gì nữa đâu?”
“Cũng phải!” Hôm đó uống nhiều quá, đến nhà anh ta là lăn ra sofa nằm khóc, khóc chán thì ngủ. Sáng ngày thứ hai dậy lại cuống cuồng đi làm, đúng là không để ý nhà anh ta rốt cuộc có những gì.
“Nhưng mà, tôi với anh không hề thân quen mà! Sao anh lại có thể yên tâm giao chìa khóa nhà cho tôi?”
“Chính vì không thân quen nên mới yên tâm để em đến. Để người quen đến, giới báo chí lại dòm ngó phỏng đoán”. Chương Ngự nói rất có lý lẽ.
“Để Chương Sính đến, chắc chắn người ta sẽ không nói gì được”. Tôi đề nghị.
“Nó đến để làm loạn nhà tôi lên à, tôi trở về lại phải thu dọn mất mấy ngày!”
“Nhưng mà...”
“Sao em “nhưng mà” nhiều thế?”
“Nhưng mà, tôi chưa từng nuôi cá đâu! Cho cá ăn giúp anh, lỡ chết rồi phải làm sao?”
“Có vấn đề gì thì gọi điện cho tôi!”
“Cước gọi đường dài quốc tế đấy!”
“Sẽ hoàn trả cho em phí điện thoại, phụ cấp phát sinh, tiền mua thức ăn cho cá cũng sẽ trả! Em mà còn “nhưng mà” nữa là tôi bực mình đấy, bảo em giúp một việc mà khó khăn thế à?” Chương Ngự tỏ ra nghiêm trọng, lại có vẻ dọa nạt.
Tôi còn có thể nói gì được nữa chứ, chỉ có thể nhận chìa khóa của anh ta, “Nếu mà cho cá ăn bị chết rồi thì anh đừng có nổi giận đấy!”
“Chỉ là mấy con cá thôi mà? Tôi có thể giận gì chứ!”
Thấy tôi ngoan ngoãn cầm chìa khóa, Chương Ngự cười, “Như thế là tôi yên tâm rồi!”
Buổi tối đi ngủ quên không tắt điện thoại, ngủ đến nửa đêm, nó bắt đầu kêu loạn lên.
“Ai đấy?” Không biết bây giờ đang là giờ ngủ sao, gọi điện phiền nhiễu giữa đêm, tội đáng tử hình.
Đầu điện thoại bên kia im ắng một khoảng lặng mơ hồ.
Tôi không sợ ồn, sợ nhất là lúc tĩnh mặng, im ắng không một tiếng động thấy có cảm giác kỳ dị.
Mấy giây trôi qua vẫn không có giọng nói, tôi ngồi bật dậy.
“Làm ơn nói một câu, nếu không dọa chết người anh phải đền mạng đấy!” Tôi hét vào di động.
“Khả…”, là giọng nói của Tiêu Viễn, tôi nín thở, lần này đến lượt tôi không nói gì.
“Em, em chưa tắt máy di động”. Giọng nói của Tiêu Viễn dịu dàng, dịu dàng đến nỗi làm tôi ngây ngất, tôi cẩn thận lặng nghe hơi thở của anh, cảm giác hơi nóng đang lan tỏa trên mặt.
Cả hai người im lặng hồi lâu, vẫn là Tiêu Viễn mở lời trước, “Ngủ ngon”.
Tôi giữ chặt điện thoại di động, mãi không chịu bỏ xuống. Đến lúc cơ thể cảm thấy lạnh mới biết là chăn đã rơi xuống khỏi giường rồi.
Buổi sáng, khi trời vẫn còn tờ mờ, gió lạnh không ngừng thổi, mở cửa sổ ra thấy bụi bám dày thành lớp trên bệ cửa.
Dưới lầu, không biết cún con của nhà nào mặc bộ ...