quần áo ngộ nghĩnh đang chạy lăng quăng, cái mông tròn mũm mĩm ngoe nguẩy, cực kỳ đáng yêu.
Cún con chạy đến dưới một chiếc xe con màu xanh ngọc, muốn đánh dấu lãnh địa, ngửi ngửi mùi thấy không phải lại từ từ bỏ đi.
Chiếc xe ấy rất giống chiếc xe Tiêu Viễn lái ngày hôm qua, màu xanh ngọc thâm trầm sâu sắc, thật hợp với phong cách của Tiêu Viễn.
Tôi chạy như bay xuống dưới lầu, phóng đến chỗ chiếc xe, qua lớp bụi phủ ngoài cửa kính nhìn thấy Tiêu Viễn ở trong xe.
Cả người anh ngồi dựa trên ghế, ngủ thiếp đi, chỉ có di động vẫn để ở bên tai, dáng điệu như đang gọi điện thoại.
Tôi gõ gõ vào cửa xe, sau đó thấy Tiêu Viễn tỉnh dậy.
“Tại sao anh lại ở đây?” Tôi hỏi.
Anh dụi dụi mắt, không trả lời tôi.
“Anh ở đây cả một đêm à?”
“Đâu có, hơn hai giờ sáng mới ra khỏi chỗ Côn Thiếu!” Anh mở cửa xe, “Em có lạnh không? Vào trong nói chuyện đi!”
“Còn nói gì nữa, không có chuyện gì mau về nhà ngủ đi!” Tôi đứng ở bên ngoài không nhúc nhích.
“Có chuyện”.
“Có chuyện thì mau nói, nói xong rồi về đi ngủ!” Tôi cảm thấ hôm nay tôi cằn nhằn quá, giống một bà lão tám mươi vậy. Tiêu Viễn im lặng nhìn tôi, “”Em đang giận à?”
“Em giận cái gì chứ? Mấy người các anh thích gì thì làm, liên quan gì đến em chứ?” Đúng là tôi đang giận, giận anh sao lại không biết quý bản thân mình như thế, trời lạnh mà không về nhà, còn ngủ ở trên xe.
“Nhìn anh chằm chằm như vậy, còn nói là không giận à?” Tiêu Viễn nhìn tôi cười với vẻ nuông chiều.
`”Em giận, là tự giận bản thân mình! Trời lạnh thế này, chạy xuống quản anh làm gì?” Tôi quay người muốn lên nhà, không để ý anh nữa chắc anh sẽ bỏ về thôi.
“Đợi đã!” Tiêu Viễn xuống xe kéo tôi lại, “Anh muốn nói với em, tất cả đều không như em nghĩ thế đâu!”
“Cái gì mà không như em nghĩ?” Tôi nghĩ cái gì chứ? Lời nói của Tiêu Viễn làm tôi nghi hoặc.
Tiêu Viễn thở dài khẽ nói: “Thôi vậy, có một số chuyện anh cũng không biết nên nói thế nào”.
“Vậy thì đừng nói nữa!” Đã không biết nên nói thế nào thì còn nói gì nữa, chúng tôi đều không phải là những người quá gượng ép.
Tiêu Viễn rõ ràng rất mệt, ngáp dài một cái rồi nói: “Bây giờ anh về đi ngủ, buổi tối đến đón em, sẽ cho em một bất ngờ thú vị”.
“Buổi tối em có việc...”. Tối nay tôi phải đi xem buổi biểu diễn của Lưu Đức Hoa với mẹ, lớp trưởng Chương Sính chẳng dễ gì mới kiếm được vé.
“Nếu mà không quan trọng thì hủy đi!” Tiêu Viễn giọng nài nỉ khiến tôi suýt nữa mềm lòng, nhưng nghĩ lại, tại sao mỗi lần người bị thỏa hiệp đều là tôi?
“Không hủy được!” Tôi hầm hừ nói, buổi diễn ca nhạc không vì tôi mà hoãn lại được, mà cũng đã hứa chắc chắn với mẹ rồi, mẹ vì chuyện này mà vui sướng mấy ngày liền.
“Ừ, thế thôi vậy”. Tiêu Viễn có vẻ thất vọng, “Nhưng hy vọng lần sau còn có cơ hội”.