ô ấy từng học khoa tự nhiên, mà đây lại chính là chuyên ngành cô ấy học, tại sao lại không thể nghe?” Tiêu Viễn có vẻ cố bắt ép tôi ở lại.
“Tại sao anh biết?” Ngô Duyệt ngạc nhiên nhìn tôi và Tiêu Viễn.
“Tại sao không biết? Bọn anh học cùng một trường Đại học”.
“Tổng giám sát Tiêu!” Tôi muốn ngăn anh lại.
Nhưng Tiêu Viễn liếc nhìn tôi, vẫn tiếp tục nói: “Hơn nữa cô ấy từng là bạn gái của anh, anh có thể không hiểu cô ấy sao?”
Sắc mặt Ngô Duyệt đột nhiên trắng bệch.
Phó tổng giám sát, đừng nghe anh ấy nói nhảm”. Tôi vội vàng giải thích, “Hồi đi học chỉ là đùa vui thôi”.
“Ai đùa vui với em chứ?” Sắc mặt Tiêu Viễn càng khó coi, giận dữ nhìn tôi.
“Tiêu Viễn, sao anh lại có thể đối xử với em như vậy?” Ngô Duyệt bật khóc, sau đó chạy vụt ra ngoài.
“Tại sao anh lại cứ phải nói với cô ấy điều đó? Tại sao còn nói ra trước mặt em?”
Tôi cũng khóc, mối quan hệ phức tạp thế này, bảo tôi sau này còn tiếp tục làm việc ở đây thế nào được chứ. Tiêu Viễn anh không để ý, vì chỗ dựa phía sau anh vững chắc, hoàn toàn có thể nói đi là đi, tôi thì làm thế nào được đây?
“Anh xin lỗi, anh không thể không nói ra!” Tiêu Viễn lắc vai tôi, “Nếu còn không nói, người nhà sẽ bắt anh đính hôn với cô ấy”.
“Hai người đính hôn được rồi, tại sao phải kéo em vào?” Tôi khóc.
“Ngốc ạ, chẳng lẽ em không hiểu sao? Từ trước đến nay người anh yêu chỉ có mình em!” Tiêu Viễn ôm chặt lấy tôi, giọng nói tha thiết.
Tim đau gần như muốn nghẹt thở, tại sao? Tại sao bao nhiêu năm trôi qua rồi mới nói với tôi những điều ấy?
Hai chân tôi rã rời, dựa sát vào ngực Tiêu Viễn.
Ngô Duyệt mấy ngày liền không lộ diện ở Tổ dự án.
Tổ kiểm tra của Cục do đích thân Cục trưởng dẫn đầu xuống kiểm tra dự án, giáo sư Điền Duy Niên đóng vai trò cố vẫn. Tiêu Viễn và Tổ trưởng đi cùng đến các nơi, tôi đi phía sau phụ trách ghi chép.
Đi hết một vòng, mọi người ngồi lại nghỉ ngơi, Cục trưởng và Tiêu Viễn ngồi phía trước tôi, ngược lại, giáo sư Điền ngồi bên cạnh tôi.
“Tiêu Viễn này, có phải cháu với Duyệt Duyệt cãi nhau không?” Cục trưởng ân cần nói chuyện gia đình với Tiêu Viễn.
Tiêu Viễn không nói gì.
“Thanh niên với nhau không tránh được việc cãi cọ, đừng bận tâm. Cháu cũng biết tính cách Duyệt Duyệt rồi đấy, tính còn trẻ con, chuyện gì cũng thích chấp nhặt, nhường nhịn nó chút, dù sao cũng sắp đính hôn rồi mà!”
Tiêu Viễn quay xuống liếc nhìn tôi, ánh mắt đen thẫm lộ ra vẻ cương nghị, sau đó quay sang nói với Cục trưởng Ngô: “Bác Ngô... cháu nghĩ cháu và Ngô Duyệt không hợp nhau!”
“Thằng bé này, nói cái gì ngớ ngẩn? Hai đứa là thanh mai trúc mã, là một đôi quá đẹp”. Cục trưởng vỗ vai Tiêu Viễn cười ha hả nói: “Mấy ngày trước bố cháu còn gọi điện hỏi bác đặt tiệc đính hôn ở đâu nữa”.
“Thưa bác Ngô, cháu nghĩ sẽ không có tiệc đính hôn đâu ạ!” Tiêu Viễn n...