“Đúng là giận dỗi thật rồi!” Cục trưởng vẫn cười ha ha, “Nhưng, hai đứa cãi nhau mấy ngày rồi lại ổn thôi”.
Nghỉ ngơi xong rồi, mọi người lại tiếp tục đi, đến hiện trường xem tình trạng thi công. Tôi đi cách xa phía sau, tâm trạng thật khó tả.
Giáo sư Điền vỗ vai tôi nói: “Này, bạn trẻ, lấy lại tinh thần đi nào”.
Tôi nhìn ông cảm kích, kìm chế những cảm xúc bộc phát muốn òa khóc.
Tranh thủ thời gian đến chỗ ở của Chương Ngự, giúp anh ta cho cá ăn.
Có tiền đúng là tốt thật, có thể một mình ở trong ngôi nhà to thế này, riêng phòng khách đã có hai cái, mỗi phòng đều đặt một bể cá to. Trong bể cá có đủ loại màu sắc hình dáng, chủng loại đa dạng, tôi không có kinh nghiệm nuôi cá nên không phân biệt cụ thể được lũ cá này giống gì, chỉ biết rất nhiều loại chưa thấy bao giờ, có thể đúng là rất quý hiếm.
Thức ăn của cá để trên bàn, tôi lấy một ít thả xuống, lũ cá nhỏ bắt đầu tranh nhau ăn, một lúc thôi đã ăn hết sạch, tôi lại đổ vào một ít, lại ăn hết. Xem ra lũ nhóc này đúng là đói rồi, tôi quyết định đổ cả gói to vào, cho bọn chúng ăn no.
Cho cá ăn xong, ra khỏi nhà Chương Ngự, tôi gọi điện cho Tiêu Viễn, “Chúng ta đến trường ăn cơm căng tin đi”.
Tiêu Viễn mặc trên người bộ thể thao màu trắng, đứng ở cổng trường đợi tôi.
Nhà ăn căn bản không thay đổi gì, chỉ là không còn cung cấp canh trứng cà chua miễn phí nữa. Tôi và Tiêu Viễn mua hai suất cơm rưới sốt thịt gà, tìm một chỗ vắng người ngồi xuống.
Vẫn là cảnh tượng của năm đó, chỉ có vị của món cơm rưới là hoàn toàn không giống năm đó nữa.
Ăn cơm xong, Tiêu Viễn nói: “Chúng ta ra sân vận động đi, xem anh bây giờ còn có thể chạy 1500m nữa không”. Lúc này tôi mới chú ý đến anh đi đôi giày thể thao Nike cũ đó.
“Anh vẫn đi đôi giày này à?”
“Muốn thay đôi mới, vẫn chưa có người đưa anh đi mua”. Anh nhìn tôi cười.
Tôi cúi đầu lẩn tránh ánh nhìn trìu mến của anh, “Đợi có thời gian lại đưa anh đi mua đôi mới nhé, nhưng anh phải tự bỏ tiền”.
“Điền Khả Lạc, em thật là keo kiệt”. Vẫn nguyên văn lời phê phán tôi năm đó.
Tôi đứng bên đường biên chạy giúp anh bấm thời gian, rất nhiều sinh viên trên sân vận động nhìn chúng tôi, nhất là các cô gái, nhìn Tiêu Viễn bằng đôi mắt rạng rỡ.
Tôi kéo Tiêu Viễn, “Đi thôi, cơm xong không được vận động mạnh”.
Tôi và Tiêu Viễn nắm tay nhau lặng lẽ đi dọc theo bờ sông, dường như trở lại thwoif điểm mới quen nhau của nhiều năm trước.
“Đợi dự án này kết thúc, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé”. Tiêu Viễn đột nhiên nói.
“Kết hôn?” Tôi không có một chút chuẩn bị tâm lý gì, “Tại sao?”
“Tất nhiên là vì anh yêu em!” Tiêu Viễ dừng lại, hôn lên môi tôi.
Lần đầu tiên anh hôn tôi như vậy, tôi sững sờ kinh ngạc.
“Sao vậy, vẫn muốn nữa à?” Anh như bị nghiện, lại sấn tới hôn tôi.