Đối với anh, rất quan trọng”. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy biểu hiện suy sụp đến như vậy của Tiêu Viễn, giống như rơi vào một vực thẳm rất sâu, không sao thoát ra được.
Bệnh tình của mẹ tôi ngày càng trở nên trầm trọng, sau hai tháng nhập viện, đã không thể ăn được bất cứ thứ gì, chỉ có thể dựa vào việc truyền chất dinh dưỡng để duy trì thể lực.
Vì toàn thân mẹ đau nhức, nên không thể ra khỏi giường được. Nhìn máy hô hấp ở đầu giường, tôi không dám tưởng tượng ngày ly biệt sẽ đến, mẹ sẽ ngừng thở, không thể nói chuyện với tôi được nữa, trên thế giới này chỉ còn sót lại một mình tôi sống đơn độc.
Bạn bè, người thân cũng lục tục biết tin mẹ tôi nằm viện, đều đến thăm hỏi. Người đến ngày càng đông, mẹ tôi càng mệt mói, tinh thần còn tệ hơn, cho nên sau này tôi bèn trực tiếp nói với mọi người: “Đừng đến làm phiền bà, để bà yên tĩnh sống nốt quãng thời gian cuối cùng đi”.
Bác dâu cả người Đường Sơn ôm lấy tôi khóc, “Con gái ơi, mệnh của mẹ con sao mà khổ thế, con cũng lớn rồi, vừa có thể hiếu thuận với mẹ mà, tại sao mắc phải căn bệnh này? Đây đúng là ông trời không có mắt mà”. Bác vừa khóc, đã thu hút mọi người ở các phòng bệnh xung quanh đổ ra xem, tưởng là hiện trường quay tiểu phẩm.
Tôi lại phải an ủi bác, “Bác dâu, bác đừng khóc nữa, để mẹ cháu nghe thấy, lại đau buồn”.
Bác dâu cả vừa lau nước mắt vừa nói: “Không khóc nữa, khóc cũng chẳng ích gì đúng không, để hai chị em già chúng tôi nói chuyện thêm một lúc đi”.
Liên tục mấy ngày, tình trạng của mẹ tôi không tốt hơn, bệnh viện đẫ ba lần gửi giấy thông báo tình trạng nguy kịch, tâm lý phòng ngự của tôi cũng theo đó sụp đổ. Cùng mẹ không ăn không ngủ, chỉ biết nở nụ cười tê cứng với mẹ.
Buổi tối, ngồi trên ghế đã ở vườn hoa bệnh viện, nhìn ánh đèn sáng của mọi nhà phía xa, tôi không khỏi suy nghĩ, căn bệnh quái ác đáng sợ sẽ cướp đi mạng sống của mẹ tôi, đưa mẹ đến một thế giới đau khổ khác, để lại tôi sống cô đơn ở thế gian này, cuộc sống như vậy đối với tôi còn gì là ý nghĩa nữa?
Gần đây Chương Ngự thường đến bệnh viện, có khi ngồi im lặng hồi lâu trong phòng bệnh của mẹ tôi, có khi, tìm bác sĩ y tá của bệnh viện nói chuyện. Có rất nhiều người quen biết anh, đi đến đâu cũng có người nói chuyện với anh.
“Biết ngay là em ở đây mà”. Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, hoàn toàn không để ý đến chiếc quần đắt tiền sẽ bị dính bụi bẩn.
“Anh đừng để ý đến tôi”. Tâm trạng tôi rất không ổn, bất cứ lúc nào cũng đều muốn khóc.
Chương Ngự mặt lạnh tanh nói: “Em nghĩ rằng tôi muốn để ý đến em ư?”
“Vậy thì tránh xa tôi ra một chút”. Tôi không muốn để anh ta nhìn thấy tôi nhu nhược, như thế rất mất mặt.
Tôi ôm chặt đầu gối, vùi đầu xuống, khóc cả buổi, khóc đến mức buồn nôn, dạ dày cuộn lên từng cơn. May mà buổi tối chưa ăn gì, nếu không chắc đều nôn ra hết.