hì trách em là được rồi". Ánh mắt Tống Tử Ngôn lướt qua tôi, rồi rơi trên người anh: "Là anh làm phiền hai người". Tô Á Văn vội vàng xua tay: "Anh ba đừng nói đùa, sao giờ này anh lại qua đây?". Tống Tử Ngôn nói: "Lấy hộ bà mấy thứ". Tô Á Văn lại hỏi: "Đã ăn chưa? Dưới lầu có đồ ăn sáng đó, chúng ta xuống ăn đi".
Tống Tử Ngôn liếc nhìn tôi như có như không, cười: "Không cần đâu, lúc tới đây đã ăn rồi, hai người cứ từ từ ăn". Tô Á Văn cũng không khách khí: "Vậy bọn em về trước". Kéo tay tôi rất tự nhiên, đi về nhà. Tôi chỉ cảm thấy sau lưng có ánh mắt cứ nhìn mãi vào mình, bước đi trở lên cứng ngắc.
Xuống tầng mới thấy có hai phần ăn sáng trên bàn, trừ việc tự coi thường mình, tôi im lặng không nói gì, chỉ cúi đầu ngồi xuống. Tô ÁVăn làm như chưa có chuyện gì, kéo tôi qua ngồi cạnh mình.
Tôi nhìn anh bình thản lấy từ trong túi ra một cái bánh mì, lọ mứt quả mâm xôi. Từng thứ từng thứ, anh làm rất cẩn thận tỉ mỉ, mũi tôi hơi cay cay, khẽ nói: "Thực ra hôm nay em...".
Anh đưa lát bánh mì qua, ngắt lời tôi: "Ăn sáng trước đã, để bụng đói không tốt đâu". Anh cứ bình tĩnh như thế khiến tôi hoảng hốt, tôi để bánh mì xuống,chăm chú nhìn anh: "Em không biết anh ấy...". Câu chưa nói hết, đã bị anh kéo mạnh vào lòng, tiếng anh thì thầm bên tai tôi: "Xin em, đừng nói nữa". Giọng anh mang theo sự sợ hãi và cầu xin.
Thực ra tôi chỉ muốn giải thích, tôi không biết có người ấy ở đó, nhưng một từ cũng không thể nói ra. Có thể chúng tôi hiểu rõ bụng dạ nhau, nhưng lại không thể nói thẳng ra, chỉ có thể đứng ngoài cửa sổ tìm hiểu ngọn nến trong phòng mà thôi. Trái tim và ngọn nến đều lay động, nhưng cuối cùng cũng phải có một chỗ bám.
Tôi nghĩ có lẽ đó chỉ là thói quen, thói quen nhìn thấy người nào đó mỗi ngày, đột nhiên rời xa mới cảm thấy trống rỗng khó chịu. Nhưng tới khi thói quen nhạt đi là tốt thôi, tôi, vẫn còn Tô Á Văn, sẽ tốt thôi.
Đến cuối tuần, chúng tôi quyết định đi du lịch. Vì đến lúc đi mới quyết định, cũng không lên kế hoạch đi theo đoàn, chỉ là hai đứa tự nhiên nổi hứng tới ga, ở trước cửa bán vé hỏi một lượt về những thắng cảnh, cuối cùng, trước sắc mặt càng ngày càng xấu của nhân viên bán vé và những đồng chí còn đợi đằng sau chúng tôi, quyết định đi nghỉ mát. Thái Sơn, Sơn Đông.
Giây phút đặt chân lên vùng đất xa lạ, bỗng dưng có ảo giác mới lạ. Một cảm giác thay da đổi thịt sung sướng, làm một con người mới khi đã bóc hết lịch, đi ra khỏi cửa trại giam.
May đây không phải kỳ nghỉ lễ, không có nhiều đoàn du lịch lắm, nhưng gần tới ngày hè, cũng coi như đi ngắm cảnh tránh nóng, người đi "phượt" cũng chẳng ít.
Từ lúc xuống tàu tới ra khỏi ga, đã bị nhét vào tay không dưới mười tấm danh thiếp, toàn là những đoàn du lịch trong thành phố từ sáng sớm tới tối, chúng tôi quyết định tìm chỗ nghỉ lại rồi chọn ra một đoàn để gọi điện thoại. Không ngờ nhà nghỉ, khách sạn gì cũng hết chỗ, chúng tôi tới mấy nơi liền, cuối cùng cũng tìm được một khách sạn ba sao nho nhỏ.Chương ...