30. Không thể dối lòng
Tô Á Văn đi từ quầy tiếp tân ra, hỏi tôi: Tìm hết quanh vùng này mà chỉ còn một chỗ này thôi, nhưng khách sạn cũng chỉ còn lại một phòng.
Tôi ngồi trên sofa sảnh chính coi tạp chí, lơ đãng gật đầu: Ừ.
Anh nói tiếp: Mấy nhà nghỉ gần đây không sạch sẽ mà cũng không an toàn, hay chúng ta ở lại đây đi.
Tâm trí của tôi hãy còn bị đầu đề của vụ án Tiểu Tam giết vợ kinh điển hấp dẫn, gật đầu cái nữa.
Anh tò mò nhìn qua: Coi cái gì đó? Ngồi đọc chăm chú thế, nãy giờ chẳng nói được chuyện gì với em cả!
Tôi rụt cằm, mắt vẫn nhìn vào trang tạp chí: Anh quyết gì thì em theo đó, dù em không đồng ý thì anh cũng chẳng sửa lại đâu mà, cứ dẹp ý kiến của em qua một bên cho đỡ tốn công vô ích, em đỡ mất sức, cứ làm theo anh là tốt rồi.
Anh cười: Anh trở nên chuyên quyền từ lúc nào thế? Tôi ngẩng đầu: Còn không chuyên quyền à, anh coi, giờ em vâng lời thành thói quen rồi, chuyện gì cũng không có ý kiến!
Lời nói ra khiến hai chúng tôi cứng đờ.
Tim tôi lạnh đi, bởi tôi biết, thói quen đó tại sao mà có.
Mấy tháng ngắn ngủi thôi mà đã thành thói quen, thói quen chuyện gì cũng không làm, không tính, tất cả để người khác quyết định; thói quen không làm gì, không nghĩ gì, chỉ tuân theo quyết định của người khác.
Mà người khác đó tuyệt đối không phải là Tô Á Văn hay dỗ dành nhường nhịn tôi.
Tôi nhìn ánh mắt anh đang sầm lại, tựa hồ như đang đau đớn lắm, tôi gượng cười, đứng lên nắm tay anh kéo đi như không có chuyện gì: Mang hành lý vào phòng trước đi.
Anh cũng cười, để mặc cho tôi kéo đi.
Thực ra việc hai chúng tôi đi du lịch cũng là do anh hứng lên quyết định, tôi chỉ việc đi theo, căn bản là chẳng mang theo thứ gì, vào thang máy rồi mới nhận ra hai tay mình trống trơn, lại cười lỏn lẻn chạy ra, quyết định ra ngoài mua sắm đã.
Đi du lịch, trên người lại mặc quần áo công sở đúng là không thể chấp nhận được, nên chúng tôi mua lấy cái áo pull vải thô ở hàng bán rong, bốn chữ Lưu niệm Thái Sơn đỏ chóe in đằng sau lưng; chúng tôi tính ở đây ba ngày, nên mua liền ba cái, còn mua thêm quần sooc bằng vải bông rộng thùng thình, dép nhựa đế bằng, bất chấp sự phản đối của anh, tôi mua thêm một cái mũ cao bồi.
Mặc cả bộ vào chỉ có bốn chữ mới hình dung được, vô cùng kinh dị.
Lại ăn cơm tối ở ngoài, trời tối, chúng tôi trở về khách sạn mới pháthiện ra có điều không ổn lắm.
Hai người một phòng, một giường.
Anh đi tắm trước, tôi ngồi trên giường bắt đầu suy nghĩ miên man.
Thực ra trước đây chúng tôi cũng từng đi du lịch xa với nhau rồi, lúcđó hai đứa đều là sinh viên, tuy anh cũng chẳng phải là sinh viên nghèo, nhưng khi đi du lịch, anh cứ tiêu pha tẹt ga, cho nên tiền mang theo thường không đủ. Có khi hai đứa phải chung một phòng, tôi là người cổ hủ, cứ khăng khăng không có vé xe không lên xe (39), huống hồ cái cuống vé dự bị mà cũng không có. May là anh không đòi hỏi, hai chúng tôi rất trong sáng cùng đắp chung chăn nói chuyện linh tinh, nói ra thì ...