ng giận chồng nữa, em xem anh ta vẫn quan tâm đi theo em kia kìa, hơn nữa còn đẹp trai thế.”
Khóe miệng giật giật, mãi sau tôi mới trả lời nổi.
Tạm biệt cái bà bầu kia, tôi đứng nguyên tại chỗ, tức giận nhìn Tống Tử Ngôn.
Hắn chầm chậm đi tới, trên mặt là nụ cười tươi roi rói không thể giấu nổi: “Ba tháng, thai long phượng, Tần Khanh, cô cũng thật có năng lực, có thể so được với thánh mẫu Maria rồi ấy.” [4">
“Không được sao?” Tôi chỉ chỉ sang bên trái bụng: “Bên này là con trai, tên là Cung Bảo Kê Đinh.” Chỉ qua bên phải: “Bên này là con gái, tên là Ngư Hương Nhục Ti.” Rồi trừng mắt lườm hắn: “Bố chúng nó tên là Tống Tử Ngôn!”
Hắn nhìn tôi một cách cổ quái, môi vẽ thành nụ cười: “Được đó, chỉ cần sinh được hai đứa nó thì tôi sẽ nuôi, đừng nói hai đứa, cả cô tôi cũng thuận tay nuôi luôn.”
Cho tới bây giờ tôi mà đọ mỏ với hắn thì chưa lần nào chiếm được lợi thế, lần này cũng không là ngoại lệ.
—————————————————————————
[1"> Ngư hương nhục ti: là một món ăn cay mang đặc trưng của Tứ Xuyên, nói nôm na đó là món gồm có(tạm gọi là) nước sốt được chế từ đường, dấm, xì dầu, hành, bột ngọt, nước luộc thịt, và thịt lợn thái chỉ, xào chung với măng, mộc nhĩ, ớt tươi. Sau đó cho phần sốt đã chế ở trên bỏ vào thịt và đảo đều.
Gọi là Ngư Hương, không phải vì có liên quan tới cá, mà cách chế biến và các gia vị dùng trong món ăn này tương tự như cách người Tứ Xuyên chế biến món cá :”)
[2"> Cung bảo kê đinh: cũng là một món ăn Tứ Xuyên >_< món này gồm có thịt gà thái hạt lựu, rán sơ qua rồi đem đảo qua với ớt, lạc, thêm các gia vị phụ vào nữa.
[3"> AA: là kiểu trả tiền cưa đôi sòng phẳng.
[4"> thánh mẫu Maria: bà mang thai chúa Jesus khi vẫn còn là trinh nữ ;”)
Chương 8: Kịch bản (p.1)
Có nói thêm nữa cũng chỉ tổ làm tăng huyết áp, tuy rằng đã uống thuốc trợ tim, nhưng giờ thuốc giả tràn lan nhan nhản, tôi quyết định tốt nhất là ‘mắt không thấy, tim không mệt’, hắn thích theo cứ theo, thích cười cứ cười, nhất quyết không thèm để tâm tới, cứ coi như hắn là khói xe ô tô thôi.
Tôi tiếp tục vác bụng đi bộ, ánh hoàng hôn trải dài trên con đường, người đi vội vã, gió thổi hây hây, đèn hai bên đường dần dần được bật lên. Giận dỗi trong lòng cũng từ từ tiêu tán, thay vào đó là cảm giác thê lương trong buổi chiều tà. Tuy không quay đầu lại, nhưng tôi biết Tống Tử Ngôn đang theo sau mình, lúc nào cũng bảo trì cự ly ba mét. Tôi dừng hắn cũng dừng, tôi đi hắn cũng đi, tôi nhanh hắn cũng nhanh, tôi chậm hắn cũng chậm.
Im lặng, nhưng vẫn đi theo tôi giữa phố xá đông người, không nhanh, không chậm, không tức giận, vừa nghĩ tới, tự nhiên trong lòng nhất thời nổi lên một cảm giác kỳ quái.
….Bỗng dưng thấy mình như chó được hắn dắt đi dạo…
Tôi nhìn xung quanh rồi chật vật lê thân tới bồn hoa bên cạnh quảng trường, ngồi xuống, đúng là rất mệt, cảm giác như cả người bị rút lại, thức ăn trong dạ dày xông lên đến...