tay, nước mắt lưng tròng nhìn hắn, nói: “Tổng giám đốc một ngày bận trăm công ngàn việc mà còn quan tâm tới sức khỏe của nhân viên như thế, khiến em vô cùng cảm động!”
Hắn nhíu mày: “Nhưng lúc nãy có người không nghĩ như thế.”
“Có người thế à?!” Tôi mặt dày trừng mắt quát to: “Trên thế giới này lại có người không biết tốt xấu, vô tâm vô phế vậy sao?!”
“Không biết tốt xấu, vô tâm vô phế?” Hắn chậm rãi nhắc lại từng chữ, miếng cong lên thành nụ cười: “Nói rất hay.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Cái ấy em đã giác ngộ được rồi, nhưng vẫn còn chưa hiểu lắm, chi bằng tổng giám đốc từ từ chỉ dạy thêm cho em trên xe?”
Hằn nhìn tôi một lát, thấy cái miệng cười của tôi đã sắp rút gân, mới chậm rãi xoay người đi. Tôi thấp thỏm đứng yên tại chỗ, thế này thì rốt cuộc là có đưa tôi về không hả? Rốt cuộc tôi có nên đuổi theo hay không?
Đang tính toán phân vân thì tiếng hắn đã vang lên: “Chẳng lẽ còn muốn tôi lái xe tới đây đón cô à?”
Tôi ngay lập tức tuân lệnh, chạy vội theo Tống Tử Ngôn…
Lúc về tới ký túc xá đã khuya lắm rồi, đành phải kêu cô ở dưới lầu ra mở cổng cho đi vào. Một cước đá văng cửa phòng, tôi chẳng còn đủ sức mà đi đánh răng rửa mặt nữa, lăn ngay lên giường nằm, mệt xác, mệt tim quá à!
Mấy đứa cùng phòng còn chưa ngủ, đứa nào cũng dán mắt vào màn hình chiến đấu hăng hái, Tiêu Tuyết không thèm đếm xỉa tới tôi, nói: “Tần Khanh, tuần sau chuẩn bị kịch bản đi.”
Tôi vẫn nhắm nghiền hai mắt: “Kịch bản gì?”
“Tiết muc đặc biệt cho ngày mùng một tháng năm, mỗi lớp phải có một tiết mục, lớp chúng ta đăng ký diễn kịch, phòng chúng ta phụ trách kịch bản.”
“Thế dựa vào cái gì mà bắt tao viết kịch bản hả?”
Nó thản nhiên đáp lại tỉnh bơ: “Đây là kết quả sau khi đã mọi người bàn bạc và thống nhất.”
Tôi trừng mắt nhìn mấy đứa con gái không biết thẹn là gì, cái được gọi là kết quả sau khi mọi người bàn bạc chỉ đơn giản là đứa nào cũng chối đây đẩy, rồi đổ vấy hết lên cái đứa không có mặt lúc đó là tôi đây. Tôi nghiến răng nói: “Không viết! Chúng mày không thấy tao nhọc như xác chó chết queo đấy à?! Chúng mày có còn lương tâm không hả, để chó ăn hết rồi hả?!”
Tiêu Tuyết vẫn thản nhiên: “Lương tâm bọn tao mày đã ăn hết rồi đó, giờ lương tâm mày lớn thế thì đi phục vụ nhân dân đi!”
Tự mang đá thả vào chân mình, rốt cuộc tôi cũng lãnh hội được rồi.
Hôm sau, vì đã uống Cường Hiệu Cứu Tâm Hoàn, tôi vô cùng bình tĩnh tới công ty. Mới ngồi xuống, băng vệ sinh tỷ tỷ đã đưa qua một miếng băng vệ sinh trắng trắng.
Mặc dù đã ngồi vững, chuẩn bị tinh thần sẵn sàng rồi, giọng tôi vẫn hơi run run: “Đây…đây là gì ạ?”
Chị ta nói: “Đây là số di động giám đốc Triển bên bộ phận khai thác kỹ thuật bảo đưa cho cô.”
Tôi cầm miếng băng nhìn một cái, há, trên đó quả nhiên có một dãy số viết bằng bút mực. Hóa ra miếng băng này cũng có công dụng thay thế...