tận miệng, tôi duỗi rộng hai chân, ngửa người ra sau như đang nửa nằm nửa ngồi. Lia mắt nhìn chung quanh, lần này Tống Tử Ngôn không đi theo. Đúng là may quá, tôi mau mắn rút ví ra kiểm lại tiền. Giờ đã hết xe bus rồi, chỉ còn cách bắt taxi về, trường tôi cách khu trung tâm thành phố khá xa, tới lúc trả tiền taxi cho tài xế xong thì chỉ có nước gặm màn thầu, uống nước sôi cầm hơi mất.
Đúng lúc ấy, một luồng gió lạnh thổi qua, cuốn theo mấy chiếc lá rụng bay xuống trước mặt, cảm giác thê lương tăng thêm bội phần.
Đương lúc thê lương, đầu đau nhói lên một cái như có cái gì đập vào! Trên mặt đất là một lọ thuốc đang lăn lăn, trên nhãn có đề ba chữ: thuốc tiêu thực!
Tôi ngẩng đầu lên, lại là tên Tống Tử Ngôn âm hồn bất tán.
Hồi còn học cấp 3 rất mê xem Hoàn Châu Cách Cách, nhưng trong phim có một đoạn tôi không hiểu nhất. Đó là lúc Hoàng A Mã đánh mắng Tiểu Yến Tử, sau lại cho người đưa tặng kim sang dược trân quý, nói mấy câu chẳng được tính là dễ nghe, thế mà Tiểu Yến Tử lại khóc sướt mướt. Tôi vẫn nghĩ đây là chi tiết vô lý nhất, giờ đi dỗ dành người ta thì chi bằng trước đó đừng có đánh, giờ thấy cảm động như thế sao không nhớ tới lúc sợ hãi đau đớn khi phải chịu đòn a. Chuyện này đã từng được đem ra làm đề tài khẩu chiến thâu đêm của ký túc xá, rốt cuộc tôi chiến thắng một cách rất vẻ vang.
Sách lược dùng gậy đánh người rồi lại cho kẹo [1"> đối với tôi cũng vô dụng mà thôi, huống chi cái này còn chả phải là kẹo!
Mà cái quan trọng nhất là, kẻ trước mặt đây chính là thủ phạm khiến tôi sắp phải khuynh gia bại sản!
Những người quen tôi đều biết, chỉ cần là chuyện liên quan tới tiền, nhất định tôi sẽ biến thành nhím.
Bởi thế, tôi gạt phắt ấn tượng đầy quyền uy của Tống Tử Ngôn trong đầu, liếc nhìn lọ thuốc trên mặt đất, hếch mũi lên trời hừ một tiếng rồi quay ngoắt đầu sang chỗ khác.
Tống Tử Ngôn làm như không thấy biểu tình hờn dỗi của tôi, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, rồi hạ giọng nói: “Tối nay tôi bận nhiều việc lắm.”
Hừ, anh vội thì có liên quan gì tới tôi…
“Có nhiều việc phải làm cho xong.”
Cho cái đồ tai họa nhà anh mệt chết đi..
“Cô vốn là sinh viên của tôi, giờ lại là nhân viên.”
Thế sao anh còn hại tôi thế hả?!
“Trời lại tối thế này rồi.”
Nhờ anh ban cho đấy!
“Vốn dĩ tôi muốn bớt chút thời gian đưa cô về trường, nhưng cô đã không chịu nhận tấm lòng của tôi thế thì…” Hắn lắc đầu tiếc nuối, đứng dậy bước đi.
Nhận tấm lòng của anh chắc chắn tương lai sẽ chết rất thảm!
Hở? Đợi đã, đưa tôi về á?! Tôi vội vàng đứng lên, quay người tí tởn chạy đuổi theo, cười hớn hở như ong thấy mật, như ruồi thấy sh*t: “Tổng giám đốc, tổng giám đốc!”