Cậu hạ mắt không nhìn tôi, đáp: “Vốn dĩ tôi đã quen sống một mình ở nước ngoài, việc gì cũng phải học làm.”
Thế quái nào mà giờ mọi người rủ nhau kết bè kết cánh ra nước ngoài hết thế, tôi hung hăng cắn một miếng bánh mì.
Đương lúc tôi cạp bánh mì giải hận, cậu đã luyên thuyên đem tiểu sử cuộc đời mình ra nói sạch bách.
Tóc Vàng, tên thật là Triển Dương, năm nay hai mươi tuổi, mười tám tuổi đã tốt nghiệp thạc sĩ tại một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài (lần thứ hai cạp mạnh vào bánh mì!), giờ giữ chức giám đốc bộ phận khai thác kỹ thuật (lại cạp nữa!), cha mẹ và chị gái đã di dân, chỉ còn lại một mình cậu ta lẻ loi cô quạnh sống trong nước, không ai quan tâm chăm sóc, tới xem phim kinh dị cũng không có người chịu xem cùng…(tôi hung hăng cạp tay cậu ta một cái!)
Tôi vốn dĩ là loại dân đen chân đất mắt toét, thấy người là thần đồng, nhất là nhà thần đồng lại giàu có thì nhất định sẽ thổn thức cảm thán, thực sự là giỏi quá trời là giỏi. Nhưng điều kiện tiên quyết là người như thế chỉ nên tồn tại trên báo chí, internet, lúc người xuất chúng như thế xuất hiện ngay trước mắt mình, trong lòng tôi bỗng nhiên trỗi lên ngọn lửa ghen tỵ hừng hực, nhìn người trước mặt mình bằng ánh mắt đố kị.
Nếu là trước đây, nhất định sắc mặt của tôi sẽ trở nên rất khó coi, nói toàn lời khó nghe, nhưng đã là người đi làm, nhất là vào làm ở một công ty biến thái như công ty tôi, thì thực sự đã thoát khỏi cái thời kỳ mê muội, tiến tới cảnh giới thay da đổi thịt! Mặt mày tươi rói như hoa, tôi dùng ánh mắt lấp lánh nhìn cậu ta: “Cưng tuổi còn trẻ thế này mà đã có tiền, có nhà, lại có xe, bản lĩnh quả không tồi nha ~~”
Mặt cậu nhóc đỏ tưng bừng: “Tôi không giỏi lắm đâu, thực ra anh rể tôi mới là giỏi.”
Tôi lắc đầu: “Không cần quan tâm tới người khác làm gì, trong lòng qua [1">, cưng mới là người tài giỏi nhất!”
Hai vành tai cậu như sắp bị cháy tới nơi.
Tôi uốn lưỡi ngọt nhạt: “Giờ chuyện giữa đôi ta đã thế này rồi, qua đã hạ quyết tâm cho cưng một danh phận, cưng có chịu không nà?”
Cậu cúi gằm nhìn mặt bàn, giọng nhỏ rí: “Cô nói gì cũng được hết.”
———————————————
[1"> qua: từ địa phương, chỉ bản thân :’) trong bản gốc chỗ đó là dùng khẩu ngữ của Đài Loan nên tớ cũng dùng một từ khác để thay thế tương đương cho dễ hiểu hơn :’D
Xuất bản:
Yêu là yêu - Giọt nắng trong tim
Đang viết:
Người Giấy - Anh là thiên thần hay ác quỷ?
Diary - Moderation Box Tiểu Thuyết Phương Đông và Truyện ma
Diary1997, 6 Tháng ba 2013 #22
Diary1997
I have to destroy myself!
Làm thành viên từ:
2 Tháng ba 2013
Số bài viết:
608
Đã được thích:
130
Điểm thành tích:
43
Giới tính:
Nữ
Nghề nghiệp:
Lạc loài
Chương 10: Tin đồn (p.2)
“Được!” tôi nhoài người sang bên kia bàn vỗ vai cậu: “Sau này cưng là em trai chị. Cưng có chuyện gì, kiểu như viêm ruột thừa phải nằm viện, cần có người ký tên, vân vân và mây mây thì c...