tới tìm chị!” (nếu cưng còn đủ sức mở mồm ra nói được.)
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn tôi không chớp mắt, nhìn tới mức khiến tôi hơi chột dạ. Tôi cười gượng, vỗ nhẹ lên má cậu: “Chuyện xong rồi nhé.”
Cậu lại hạ mắt xuống.
Vì thức dậy trễ nên dù Triển Dương có vượt đèn đỏ mấy bận nhưng cả hai vẫn tới công ty muộn.
Vốn dĩ tôi cũng chẳng mơ lấy được giải thưởng nhân viên chăm chỉ, nhưng từ lúc bước chân vào công ty, bầu không khí rất là kỳ quặc, lẽ nào nền nếp ở đây tốt đến thế, chỉ tới trễ có tí thôi mà cũng bị để ý?
Sáng vào WC đi vệ sinh, vừa định đẩy cửa đi ra thì nghe bên ngoài có người nhắc tới tên tôi.
“Các cô biết Tần Khanh bên bộ phận thị trường không?”
“Biết chứ, không phải là cái cô nhân viên mới lần trước hát Happy Birthday à?”
“Cái cô Tần Khanh đó ấy à, hôm qua đi tiệc liên hoan làm chuyện mất mặt lắm.”
“Kể nghe coi nào.”
“Lúc đang ăn tiệc liên hoan, cái cô Tần Khanh đó tự nhiên đứng dậy tỏ tình với giám đốc Triển, sau bữa tiệc, hai người cùng biến mất, kết quả là sáng hôm nay không những hai người cùng nhau đi làm, mà quần áo Tần Khanh kia cũng toàn là nếp nhăn, cứ như sợ người khác không biết đêm qua mình làm gì ấy.” (Tôi cúi đầu nhìn lại quần áo mình, đúng là hơi nhăn nhúm thật, tin đồn này cũng không tính là oan được.)
“Không tới mức đó chứ, giám đốc Triển mới có nhiêu tuổi nào? Mà không phải bữa liên hoan lần trước cô ta còn bám chặt lấy tổng giám đốc sao?” (Tức nha! Tôi bám hắn hồi nào!!)
“Cô ta muốn lắm ấy chứ, nhưng tổng giám đốc làm sao có thể để mắt tới người như cô ta được.” (vạn hạnh vạn hạnh!)
“Nói như thế thì do tổng giám đốc đá cô ta trước, cô ta mới quay sang giám đốc Triển sao?”
“Sao tôi nghe nói giám đốc Triển với cái cô Tần Khanh kia vốn là bạn thanh mai trúc mã, sau khi giám đốc Triển ra nước ngoài, tổng giám đốc hoành đao đoạt ái. Kết quả người định không bằng trời định, hai người họ tình cũ không rủ cũng tới. Các cô không để ý hôm qua tổng giám đốc nghe Tần Khanh tỏ tình thì mặt đen như gì đó à?”
“Chắc chắn là đồn vớ vẩn, tổng giám đốc cũng từ nước ngoài về đó.” (Conan số một xuất hiện.)
“Theo tôi thấy, Tần Khanh này có thể là một gián điệp thương mại, tổng giám đốc với giám đốc Triển ngầm thỏa thuận dùng mỹ nam kế giả vờ trở mặt với nhau, sau đó đợi tới khi cô ta tưởng kế hoạch của mình thành công sẽ quay mũi giáo trả thù.” (sức tưởng tượng mạnh thế không biết…“Không phải không có khả năng, cô ta tướng mạo không có, dáng người càng không, có sếp nào muốn tuyển chứ?” (Conan số hai ngang nhiên đoán mò …)
“Thực ra các cô đều nghĩ quá phức tạp rồi, Tần Khanh cùng lắm chỉ là một nhân viên mới muốn đi cửa sau để được trèo cao thôi, trước quấn lấy tổng giám đốc, sau lại dính với giám đốc Triển, đàn ông mà, thịt đã tới miệng ai lại không ăn? Có là thịt mỡ thì họ cũng chẳng bỏ qua đâu.”