“Tốt.” (cả câu này cũng giống này!) ngay cả cách uy hiếp người ta cũng giống nốt, tôi chật vật rút ra một kết luận, cả dòng họ nhà Tống Tử Ngôn đúng là cái ổ cầm thú. Ông cười tủm tỉm, hỏi: “Thế cái thằng trời đánh đó bình thường đối xử với cháu thế nào?”Chương 14: Gặp lại (p.1)
Giọng ông cụ bỗng nhiên chuyển thành thương cảm: “Sớm đã biết cháu trai không thể nuôi, nuôi lớn rồi sớm muộn gì cũng là của người khác, á a a a ~” rồi kéo dài thành giọng hát kinh kịch, còn dùng ống tay áo giả đò quệt quệt mấy giọt nước mắt vô hình.
Nhìn màn biểu diễn bất thường đó, miệng tôi giật giật mấy cái, cảm giác người qua người lại đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình, chắc đang nghĩ tôi là đứa cháu nội bất hiếu của ông cụ này, tôi vội vàng nói lảng sang chuyện khác: “Ông đã lớn tuổi rồi, sao vẫn còn làm việc ở bệnh viện chứ?”
Ông cụ buông ống tay áo xuống, nghiêm mặt nói: “Tổ quốc đã dạy dỗ ông, cho ông tất cả, ông không thể lấy cái cớ tuổi cao sức yếu ra mà an nhàn hưởng lạc, phải tiếp tục tận tụy cống hiến vì đất nước, vì nhân dân!”
Một câu nói tràn đầy khí phách mạnh mẽ, đó nếu như ông cụ không quay phắt lại theo một góc một trăm năm mươi độ nhìn chằm chằm vào mấy cô y tá trẻ trung đi ngang qua thì có lẽ sẽ có sức thuyết phục hơn…mãi tới lúc mấy cô y tá đi vào khu bệnh nhân nội trú, ông cụ mới vui vẻ hài lòng quay đầu lại nói với tôi: “Cháu coi! Giờ tổ quốc đã cho ông một cơ hội để phát huy thực lực, ông phải đi làm việc đây, hôm nào rảnh sẽ tìm cháu nói chuyện.” Nói rồi đi như bay vào khu bệnh nhân nội trú.
Tôi lén lau mồ hôi, giờ đội ngũ bác sĩ ở bệnh viện quá là mờ mịt rồi!
Trường tôi ở rất xa, phải mất tới hai lần chuyển xe, tới khi xe dừng lại ở trạm xe bus trước cổng trường thì mắt tôi đã díp lại không mở ra nổi. Trên xe bus lắc lư đầy tiếng nói chuyện ồn ào, tôi ngủ rất ngon, tới trạm dừng, đầu óc tôi đã hơi choáng váng. Bước thấp bước cao, cả người cứ liêu xiêu phiêu phiêu như đi trên mây. Tới lúc vào ký túc xá, tôi như thấy được một bóng người đang đứng ở lối đi đối diện ký túc xá.
Bóng người cao gầy mảnh khảnh quen thuộc.
Anh mặc áo khoác màu vàng nhạt, mái tóc ngắn vểnh lên, hai tay đút trong túi quần, đầu hơi nghiêng nghiêng, tất cả đều quen thuộc khiến tim tôi đập mạnh.
Tôi có cảm giác tim mình co rút lại còn có một mẩu, mắt đau ran rát, tôi nhắm mắt, rồi lại mở ra, nơi ấy chẳng có người, chỉ có mấy mẩu rác vứt chỏng chơ trên đất… đúng là thương cho tôi quá, mệt tới mức hoa mắt rồi…
Trước đó làm việc ở công ty, ngày nào cũng phải dậy sớm bắt xe bus, hai ngày nay mất một đêm trực ở công ty, một đêm trực trong bệnh viện, chưa hôm nào được ngủ ngon. Cái gì mất rồi mới thấy quý trọng, tôi ôm gối ngủ, đánh một giấc ngon thật ngon. Mãi tới lúc anh trai Châu Kiệt Luân thô bạo gào lên bắt thức giấc, tôi mới mơ màng mò lấy điện thoại để bên tai: “Alo.”