“Đói thì đi ăn đi, gọi điện cho tao làm gì?! Não bị lừa đá à?!” Tôi cáu nhặng lên với cái đứa làm phiền nhân dân đang ngủ.
Một lúc lâu sau, tới tận khi tôi sắp ngủ lại thì bên kia mới vang lên một giọng nhẹ nhẹ phiêu phiêu: “Rất tốt.”
Hai từ này như sao Hỏa đâm thẳng vào trong đầu, tôi bật dậy ngay lập tức như phản xạ có điều kiện, run run nói: “Tổng…tổng giám đốc, em mới ngủ dậy, còn lơ mơ, không nghe ra tiếng của anh…”
“Giờ đã nghe ra chưa?”
Tôi gật đầu rồi mới nhớ ra là hắn không nhìn thấy, vội vàng nói: “Nghe ra, đã nghe ra rồi ạ.”
“Vậy đã biết phải làm gì chưa hả?”
“Ầy…thực ra thì…không biết rõ lắm ạ.”
Giọng hắn trầm xuống: “Không biết rõ lắm?”
Tuy chỉ nói chuyện qua điện thoại thôi nhưng đã đủ cảm nhận được áp lực rồi, tôi vội vàng đoán đoán đoán rồi đoán: “Tổng giám đốc muốn em gọi người mang cơm đến ạ?”
“Tần Khanh!” bên kia có tiếng nghiến răng.
Tôi run rẩy: “Không phải là anh đói sao ạ?… Không lẽ anh còn khát nữa?”
Không có tiếng trả lời, một lát sau, hắn dịu xuống, giọng nói rất nhẹ nhàng còn câu nói thì rất dài: “Trong tủ quần áo của tôi có quần áo ngủ, cạnh giường có tạp chí mới nhất tháng này, trong tủ lạnh có mấy chai bia, còn nữa, cô chuẩn bị nấu cơm đi, trong vòng hai tiếng mười lăm phút nữa phải mang tất cả qua đây cho tôi.”
Tôi còn chưa kịp đáp lại, hắn đã ngắt máy, di động chỉ còn những tiếng tút tút liên hồi.
Im lặng nhìn di động, từ lúc tôi ngủ tới giờ đã qua mười sáu tiếng hai mươi lăm phút…lúc nãy Tống Tử Ngôn kêu đói, không lẽ từ lúc tôi đi tới giờ hắn không ăn cơm sao? Xem ra thằng nhóc này hư quá, rời tôi ra thì không chịu ăn cơm…người ta bảo, thiện ác tất có báo, lẽ trời luôn tuần hoàn, không tin ngẩng đầu nhìn, ai qua nổi trời xanh, câu thơ mang khí thế hào hùng này quả nhiên là có lý.
Vừa xuýt xoa cảm thán, tôi vừa vội vàng nhảy xuống giường, lao đi đánh răng rửa mặt. Từ trường vào thành phố mất một tiếng hai mươi phút, từ đó tới nhà hắn mất mười lăm phút, từ nhà hắn tới bệnh viện mất hai mươi phút, tôi còn có hai mươi phút nấu cơm, đúng là đồ gian thương, bóc lột sức lao động nhân dân triệt để tới mức cao nhất!
Chạy tới nhà Tống Tử Ngôn, vội vàng nấu cơm, chuẩn bị mấy thứ hắn dặn. Lúc xuống dưới lầu, thấy bóng bác bảo vệ đang hớn hở chạy lại phía mình, tôi bắt đầu nhớ tới cái từ “tinh tráng” đêm đó, người không khỏi run lên, không để bác kia kịp nói đã vội vàng mở miệng cầu xin trước: “Bác ơi, cháu gấp lắm, không tán chuyện với bác được đâu.”
Bác ta gật đầu: “Tống tiên sinh vì cô mà phải vào bệnh viện, chắc giờ cô áy náy lắm, tôi hiểu, tôi hiểu mà.”
Nói đi rồi nói lại, rốt cuộc là vẫn nghĩ tôi là người hại Tống tiên sinh “tinh tráng”, tôi im lặng, người thanh bạch tự biết, giờ có thanh minh cũng chẳng giải quyết được việc gì, thế nên quay người định đi.