Một người ngả người dựa vào ghế, lắc đầu cảm thán: "Lũ thanh niên giờ toàn loại èo uột, chả đứa nào bì được với chúng ta hồi đó."
...xin được lược đi ba ngàn chữ của cuộc đối thoại những ngày hào hùng đã qua của mấy ông già...
"Mà này, lão Vương? Cái cô bé mà ông bảo là hồ ly tinh ép kiệt sức lực của Tống tiên sinh ấy? Sao tôi nhìn thế nào cũng không giống?" (cảm ơn trời đất, cuối cùng cũng có người thấy được tấm lòng thanh khiết của tôi.)
"Tôi nhìn cũng thấy không phải...lão Vương, có phải ông nhầm rồi không? Hồ ly tinh có đứa nào trông khó coi như thế không?" (mắt mờ rồi, ông này chắc chắn mắt mờ rồi!!)
Giữa những lời thắc mắc chất vấn của mấy ông bạn, kẻ buôn dưa lê - lão Vương đỏ bừng mặt lên, nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ không chịu thừa nhận: "Mấy người các ông thì biết cái gì?! Con bé đó là hồ ly tinh chưa kịp trang điểm thôi!"
... bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Mà con hồ ly tinh bất tài là tôi đây đang phải khốn khổ khốn sở đứng im nhìn cánh cửa phòng bệnh viện.
"Tần Khanh!" lần này thanh âm vừa mềm mại vừa trầm thấp, tôi sợ muốn chết, trong lòng ai thán, cùng là ở bệnh viện, cùng là gặp lại tình cũ, sao người ta lúc gặp lại có thể buồn thương tiếc nuối, tới phiên tôi thì như hài kịch thế này?
Xấu hổ quay đầu lại, tôi giải thích: "Tổng giám đốc, cái đó không phải em tặng đâu, là của mấy bác bảo vệ ở khu nhà anh nhờ em mang tới đó, cùng lắm thì em chỉ là đồng phạm thôi, anh nên lấy công bằng làm đầu, theo luật mà xử, đừng nên hành động theo cảm tính."
Tống Tử Ngôn trừng mắt nhìn tôi, tuy hắn vẫn đang mặc bộ quần áo kẻ sọc dành cho bệnh nhân, nhưng khí thế vẫn mười phần bức người. Mất bò mới lo làm chuồng, tôi vội vàng cầm lấy cặp lồng cơm, nở nụ cười tươi roi rói: "Cứ ăn cơm trước đã, để nãy giờ nguội mất thì không ngon đâu." Rồi làm bộ không nhìn thấy ánh mắt sát nhân đó, cẩn thận lấy từ trong cặp lồng ra bát canh đậu phụ, cung kính dâng lên: "Mời tổng giám đốc ăn ạ."
Hắn trừng mắt lườm tôi cái nữa rồi mới chịu bưng bát, đặt lên cái bàn nhỏ trên giường. Tôi thầm thở phào một cái, lén đưa tay gạt mồ hôi trên trán. Mỹ nữ ánh trăng cười khẽ: "Anh ba, không ngờ anh còn có tính cách này đó."
Dường như có mũi tên xuyên qua lớp kí ức bị phủ một lớp sương màu đỏ của tôi.
Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, bởi đó là sinh nhật tôi. Lúc đi ăn chúc mừng sinh nhật với Tô Á Văn, đương khi hai đứa ăn uống vui vẻ thì di động của anh bỗng nhiên đổ chuông, là tiếng chuông tôi chưa được nghe bao giờ. Tôi thường kiểm tra di động của anh bất thình lình, để thể hiện sự sở hữu của mình, tôi chỉnh tất cả những số điện thoại trong di động anh thành tiếng chuông mặc định của Nokia, chỉ có số của tôi là để riêng một bài hát tình yêu ngọt lịm tới chết người.
Tim tôi đập mạnh, ngẩng đầu nhìn anh, anh cũng nhìn tôi. Cách làn khói mỏng bốc lên từ nổi lẩu, mắt anh cũng mờ mịt như được ph...