ột lát, chờ một lát!” bác bảo vệ gọi í ới phía sau, tôi vắt chân lên cổ bỏ chạy, không ngờ đột nhiên xuất hiện mấy người chắn trước mặt, phong tỏa lối đi, bọn họ đều nhìn tôi với một biểu tình với bác bảo vệ kia.
Tôi giơ vẻ mặt cầu xin ra van vỉ: “Các bác ơi, cháu thực là gấp lắm rồi.”
Bác bảo vệ vào phòng bảo vệ, lấy một cái hộp đưa cho tôi: “Tống tiên sinh tuy bình thường rất ít nói, nhưng đối xử với đám nhân viên bảo vệ chúng tôi cũng không tệ lắm, lần này cậu ấy bị ốm, chúng tôi chuẩn bị chút quà, nhờ cháu đưa qua giùm.”
Hóa ra là như vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm, tuy cái hộp có hơi nặng, nhưng chỉ cần không tiếp tục vướng mắc với ông bác này nữa thì tôi nguyện học theo việc Lỗ Trí Thâm [1"> cõng sư tử đá.
Dưới mấy ánh mắt nhiệt tình hướng về mình, rốt cuộc tôi cũng ra khỏi khu nhà mà lên xe. Tới bệnh viện, tôi cẩn trọng ngó nghiêng bốn phía, chắc chắn không thấy bóng dáng của ông cụ quái đản nhà Tống Tử Ngôn mới vội vàng lủi vào thang máy. Tôi đứng trong góc thang máy, phía trước có hai người phụ nữ đang nói chuyện.
“Thực sự khó chịu đó, lần nào cũng có thứ gì đó cứng cứng tới gần chỗ ấy rồi nhưng mãi vẫn không được.”
“Tôi cũng vậy a, mà dùng sức cũng không xong, chị nói xem có phải chỗ đó của chúng ta quá nhỏ không?”
Đây đây đây…quá là cởi mở rồi, tuy rằng cũng là nữ, nhưng mặt tôi vẫn đỏ lên. Nhìn qua người đàn ông duy nhất trong thang máy đang đứng nghiêm chỉnh bên cạnh, thấy mặt chú ta đã đỏ lên muốn chết rồi, hai người kia vẫn còn bàn luận.
“Tôi nghe nói, các ông ấy ít nhất phải một ngày một lần, có khi là một ngày hai ba lần lận đó, với bọn mình thế là quá bất thường rồi.”
“Đó đó, nghe nói như thế già nhanh lắm, da dẻ gì gì đó cũng không tốt, nhưng mà tôi uống thuốc cũng chả có tác dụng, nhiều khi phải bơm thuốc nước vào chỗ ấy mà cũng không ăn thua, đúng là ước được như mấy người một ngày mấy lần.”
Chú kia ho khan hai tiếng.
Tất nhiên là hai bà cô này chả thèm để ý, cứ luyên thuyên nói chuyện không ngừng.
“Tôi có bài thuốc gia truyền, cực kỳ hữu dụng, nhưng chỉ sợ lúc mới dùng hiệu quả mạnh quá không chịu nổi thôi.”
“Nói tôi nghe đi, tôi thích thuốc mạnh lắm, càng mạnh càng tốt!”
Chương 15 - P1: Xưa như trái đất
Giờ này, cái ông bác đang tâm hại tôi đương ngồi phơi nắng cùng mấy người khác.
"Ối trời, lão Vương này (cái này là tên mọi người thường gọi), tuy nói rằng Tống tiên sinh cũng là người không tới nỗi nào, nhưng đâu tốt tới nỗi phải khiến chúng ta bỏ ra một đống tiền tặng loại rượu đắt thế kia?"
"Đó là vì mấy người nông cạn, Tống tiên sinh là thứ yếu, thứ chính là bộ mặt sĩ diện đàn ông của chúng ta!" lão Vương nắm chặt tay: "Cứ coi lũ thanh niên choai choai bây giờ đi, không phải tóc tai như cái tổ chim thì cũng là rủ xuống mất nửa cái mặt, vất vả lắm mới có người coi đứng đắn như Tống tiên sinh, chúng ta phải trân trọng giữ gìn! Giữ gìn sự tôn nghiêm cuối...